Chuyện đời của một kỹ sư phần mềm Ấn Độ – Cuộc sống chỉ có vậy thôi sao?

Bài viết được dịch từ Sulekha.com

Thực hiện giấc mơ của hầu hết các bậc phụ huynh tại Ấn Độ, tôi đã tốt nghiệp đại học với mảnh bằng kỹ sư máy tính và xin được vào làm việc tại một công ty phần mềm có trụ sở tại Mỹ, mảnh đất của những con người dũng cảm và có rất nhiều cơ hội. Khi tôi đặt chân lên đất Mỹ, đó cũng là lúc giấc mơ trở thành sự thật.

Cuối cùng thì tôi cũng đã đến được nơi mà mình muốn. Tôi quyết định là mình sẽ làm việc ở Mỹ trong vòng khoảng 5 năm, và trong thời gian đó tôi sẽ kiếm đủ tiền để quay trở về sống tại quê nhà Ấn Độ.

Nhưng một câu hỏi luôn dằn vặt tôi mỗi đêm là “Tất cả cuộc sống chỉ có vậy thôi sao?”Nhưng một câu hỏi luôn dằn vặt tôi mỗi đêm là “Tất cả cuộc sống chỉ có vậy thôi sao?


Bố tôi là một công chức nhà nước và sau khi ông nghỉ hưu, tài sản duy nhất ông có thể kiếm được là một căn hộ khá tốt với chỉ một phòng ngủ.

Tôi muốn làm một điều gì đó nhiều hơn ông. Sau một thời gian, tôi bắt đầu cảm thấy rất nhớ nhà và cảm thấy cô đơn. Tôi thường gọi điện về nhà để trò chuyện với bố mẹ tôi mỗi tuần bằng cách sử dụng các thẻ điện thoại gọi quốc tế giá rẻ. Hai năm trôi qua, cũng là 2 năm tôi luôn phải gặm bánh Burger tại các cửa hàng McDonald’s hoặc bánh pizza và nghe nhạc disco, và trong 2 năm đó tôi thường xuyên theo dõi tỷ giá tiền tệ và thường cảm thấy hạnh phúc khi thấy trị giá đồng Rupee (đồng tiền của Ấn Độ) giảm xuống so với đồng đô-la. (Vì điều này khiến những đồng đô-la mà tôi tích cóp sẽ có giá trị hơn khi tôi quay về Ấn Độ.)

Cuối cùng tôi quyết định mình nên lập gia đình. Tôi nói với cha mẹ mình rằng tôi chỉ có 10 ngày trong dịp nghỉ phép và mọi thứ phải hoàn thành nội trong vòng 10 ngày ngắn ngủi đó. Tôi đặt vé máy bay trên một chuyến bay thuộc loại giá rẻ nhất. Vui mừng và thực sự thích thú là những cảm xúc đan xen khi tôi nghĩ đến việc quay về gặp lại gia đình và các bạn bè của mình. Tôi băn khoăn liệu mình có bỏ sót bất kỳ ai mà tôi nên gặp lại và nói chuyện hay không. Sau khi về đến nhà, tôi dành ra một tuần để xem một lượt các bức hình của tất cả các cô gái mà bố mẹ tôi đã nhờ người mai mối, và khi thời gian còn lại rất ít thì tôi đã lựa chọn được cho mình một “ứng cử viên” để làm vợ.

Ông bà sui gia vô cùng sửng sốt khi tôi nói với họ rằng đám cưới sẽ phải tổ chức nội trong vòng từ 2 đến 3 ngày, vì tôi sẽ không có thêm kỳ nghỉ nào nữa. Sau khi tổ chức lễ cưới xong, đó là thời điểm để quay trở lại Mỹ, sau khi đưa một số tiền cho bố mẹ tôi, và nhờ những người hàng xóm chăm sóc họ, vợ chồng tôi lên đường quay trở lại Mỹ.

Khoảng hai tháng đầu, vợ tôi cũng thấy thích thú với lối sống ở Mỹ, sau đó cô ấy bắt đầu cảm thấy cô đơn. Số lần gọi điện về Ấn Độ của cô ấy tăng dần từ 2 lần/tuần lên 3 lần/tuần. Số tiền chúng tôi dành dụm được bắt đầu vơi dần. Hai năm sau đó thì chúng tôi bắt đầu có con. Hai đứa bé rất dễ thương, một trai và một gái, đó là món quà mà ơn trên đã ban tặng cho chúng tôi. Mỗi lần mà tôi gọi điện về nói chuyện với bố mẹ mình, họ thường hỏi tôi khi nào thì quay về Ấn Độ để ông bà có thể nhìn thấy mặt các cháu của mình.

Năm nào tôi cũng suy nghĩ đắn đo để có thể thu xếp một chuyến quay về thăm Ấn Độ. Nhưng một phần vì lý do công việc, một phần khác vì lý do về điều kiện tài chính đã không cho phép chúng tôi làm điều đó. Nhiều năm trôi qua, việc quay về thăm Ấn Độ là một giấc mộng quá xa vời. Rồi một ngày kia tôi đột ngột nhận được tin rằng cha mẹ tôi đang bị bệnh rất nặng. Tôi đã cố gắng hết sức nhưng không thể có được kỳ nghỉ phép nào để có thể quay về Ấn Độ. Tin tiếp theo mà tôi nhận được là cha mẹ tôi đã qua đời và không có một ai thân thích để thực hiện những nghi lễ cuối cùng đưa ông bà về nơi chín suối. Tôi đã hoàn toàn suy sụp. Bố mẹ tôi đã qua đời mà thậm chí họ còn chưa được gặp mặt những đứa cháu của mình.

Sau đó một vài năm, mặc dù hai đứa con tôi không thích nhưng tôi và vợ vẫn quyết định quay trở về Ấn Độ để sinh sống. Tôi bắt đầu tìm kiếm để mua một ngôi nhà phù hợp với số tiền mà mình có, nhưng tôi đã thực sự choáng váng vì số tiền mà mình dành dụm được thì quá ít mà giá nhà đất ở Ấn Độ thì đã tăng một cách chóng mặt trong những năm vừa qua. Vì vậy tôi đành phải quay trở lại Mỹ.

Vợ tôi từ chối quay lại Mỹ cùng với tôi, còn 2 đứa con lại không muốn ở lại Ấn Độ. Vì vậy tôi cùng 2 con quay lại Mỹ cùng lời hứa với vợ mình là tôi sẽ quay về Ấn Độ sau 2 năm nữa khi tình hình kinh tế khá hơn.

Thời gian dần trôi qua, con gái tôi quyết định kết hôn với một người đàn ông Mỹ, và con trai tôi cũng cảm thấy hạnh phúc khi sống tại đây. Tôi quyết định rằng mọi thứ đã ổn và không còn vương vấn điều gì, vì vậy tôi sẽ quay về Ấn Độ. Tôi cũng vừa tiết kiệm đủ tiền để có thể mua một căn hộ có 2 phòng ngủ khá tốt ở một khu vực mới xây dựng của địa phương.

Bây giờ tôi đã 60 tuổi và chỉ dành thời gian ra khỏi căn hộ để đi loanh quanh viếng thăm những thánh đường Hồi giáo gần nhà. Người vợ thủy chung của tôi cũng đã rời bỏ tôi để đi về nơi chín suối.

Thỉnh thoảng tôi cũng tự hỏi mình rằng, liệu đây là tất cả những gì tôi có ư? Bố tôi, thậm chí chỉ sống tại Ấn Độ cũng đã có căn hộ của riêng ông, và tôi cũng không có gì hơn vậy.

Thật cay đắng, tôi nhận ra mình đã mất cả bố mẹ và hai đứa con để đổi lấy THÊM MỘT PHÒNG NGỦ.

Nhìn ra ngoài từ cửa sổ, tôi nhìn thấy rất nhiều trẻ em đang nhảy các điệu nhảy hip-hop theo những hình ảnh trên truyền hình. Cái TV truyền hình cáp chết tiệt đó đã đầu độc thế hệ trẻ của chúng ta và tạo ra một lũ trẻ đánh mất cả giá trị của chúng và bản sắc văn hóa dân tộc. Thỉnh thoảng tôi cũng nhận được thư từ 2 đứa con để hỏi thăm về sức khỏe của cha mình. Vâng, điều an ủi lớn nhất là ít ra chúng vẫn nhớ còn có tôi tồn tại trên cõi đời này.

Bây giờ có lẽ sau khi tôi chết đi, tôi sẽ lại phải nhờ những người hàng xóm thực hiện những nghi lễ rửa tội cuối cùng dành cho mình, Chúa sẽ phù hộ cho họ. Nhưng một câu hỏi luôn dằn vặt tôi mỗi đêm là “Tất cả cuộc sống chỉ có vậy thôi sao?

Tôi vẫn đang tìm kiếm cho mình câu trả lời… !!!

Ký tên:

Một lập trình viên Ấn Độ đã từng sống tại Mỹ.

Các bài viết liên quan:

Advertisements

22 comments on “Chuyện đời của một kỹ sư phần mềm Ấn Độ – Cuộc sống chỉ có vậy thôi sao?

  1. Đến tuổi đó mà không nhận ra vài điều:

    – 2 đứa con được coi như con người

    – Được hưởng một nền giáo dục cấp tiến.

    – Hai đứa con ra đời với mọi dịch vụ an sinh an toàn, không phải lo vợ sinh xong rồi chả biết sống chết thế nào. Tỉ lệ tử của trẻ em ngay tại thời điểm sinh tại Ấn không nhỏ hơn Vina là bao đâu, cũng là có nhiều tiền thì sống, ít tiền thì “số”. Tham khảo một chút cái tỉ lệ giường bệnh/số dân .
    150. India 0.9/1000
    http://www.indexmundi.com/g/r.aspx?c=in&v=2227

    – Đứa con gái được quyền quyết định lấy chồng, không phải lo bị hiếp rồi vất mất xác với tỉ lệ cao như ở Ấn.

    – Làm việc tại một thị trường nhân công nhộn nhịp với nhiều cơ hội. Sinh viên, nhân công Ấn Độ và Trung Quốc chiếm tỉ lệ lớn ở đất Mĩ

    United States visas granted to Indian citizens
    Total B1/B2 Temp
    2005 665,202 376,156 194,611
    2011 1,222,902 762,575 318,955

    Source: US Department of Homeland Security

    – Không biết cách mà giữ một phần bản sắc văn hóa của mình thì cũng chẳng nên trách cái tivi, hay miếng burger.

    Đã là chi phí cơ hội và chấp nhận các chi phí đó thì cũng chả nên trách đời. Thay vì cảm ơn ông bố đã cày cả đời chấp nhận hi sinh nhiều thứ để tạo cơ hội cho đứa con với một tầm mắt mở rộng hơn thì giờ lại ngồi trách phận.

    • Hi Hoàng,

      Bình luận của bạn rất hay, và có cả số liệu khá thuyết phục.

      Nhưng mình nghĩ phải ở trong hoàn cảnh của ông ta thì mình mới có thể phán xét được. Người châu Á nói chung thì khi có tuổi thường có tâm lý “lá rụng về cội”. Mặc dù sống ở Âu Mỹ lâu năm, nhưng khi về già họ thường muốn trở về quê mẹ gửi nắm xương tàn nơi “chôn nhau cắt rốn”. Lúc đó họ thường bị giằng xé nội tâm dữ dội về việc nên ở hay nên về, giữa được và mất….

      Theo mình nghĩ thì vấn đề ở đây không còn là việc so sánh giữa điều kiện sống, giáo dục hay y tế nữa, mà vượt lên trên tất cả mà nội dung câu chuyện chuyển tải là về Ý nghĩa cuộc sống & thân phận con người.

      Biết đâu ít năm nữa có tuổi, chúng ta lại thấy ông Ấn Độ này nói cũng có lý?!!!

      Thanks

      • Mình đồng tình vs Vinacode, đọc bài này điều toát lên sau câu chuyện ko phải là sự so sánh về điều kiện sống mà đó chính là nỗi niềm của một nhà lập trình tự thấy mình đã bỏ qua và mất đi nhiều thứ quan trọng trong cuộc sống để đổi lại cuối cuộc đời ông chỉ hơn người cha mình “Một cái cửa sổ”.

      • Cầu Vồng, mình cũng đồng ý với ý kiến của bạn, ngoại trừ việc ông ta hơn bố “Một phòng ngủ” chứ ko phải là “Một cái cửa sổ”.

      • Đồng ý với phân tích của bạn. Một khi đã quyết định viec gì thi không nên hối hận. Có trách thì trách a kỉ sư ko tận dụng đươc cơ hội trên đất Mỹ để về với cha mẹ sớm hơn.

  2. Cuộc đời thật buồn nếu cứ sống nhờ ước muốn, biết bào nhiêu tổn thương khi muốn được giàu. Đây là cái kết có thể xảy ra, với đất Mỹ ai biết người lấy, về quê cho lành. Danh tiếng cũng chỉ cần đến thế là đủ thôi.

  3. Ông đã không có thời gian để ở bên bố mẹ ngay cả khi họ mất. Và tương lai, 2 đứa con của ông cũng ko có thời gian để về thăm ông?

    Mình đang tự hỏi là “thời điểm nào có thể thay đổi cuộc đời, thay đổi kết cục?” vì dường như ông không thể làm khác, cuộc sống đã cuốn phăng ông đi!!!

  4. Ông ta mất nhiều nhưng cũng được nhiều .Sống ở đất nước văn minh nhất thế giới,con cái được hưởng nền giáo dục và y tế tốt nhất .Có tiền và được hưởng thụ nhiều hơn khi sống ở mỹ.Cuộc đời có được có mất ko thể vẹm toàn được.về già thì ai chat 1 phòng ngủ và 1 mình suốt cả ngày,đến ở Việt nam còn vậy nữa là.

    • hiphop35, bạn nói rất đúng ở những điều kiện vật chất ở Mỹ mà ông ta đã được hưởng. Nhưng điều cay đắng là khi ông so sánh với ông bố của mình, ông bố chỉ ở Ấn Độ nhưng vẫn được sum vầy cùng vợ con trong “căn hộ có 1 phòng ngủ”; còn ông sau khi lăn lộn cả cuộc đời thì lúc bố mẹ chết cũng ko được ở bên cạnh, về già vợ con kẻ chết người ly tán khắp nơi, và cái ông ta hơn bố mình là “căn hộ của ông có tới 2 phòng ngủ”.

  5. Mới đi làm ai cũng nghĩ thế, tưởng rằng kiếm được rất nhiều tiền. Đặc biệt là làm ở những tập đoàn, cty lớn. Cứ nghĩ rằng một thân một mình trong 5 năm thì cũng kiếm được kha khá (VD: Lương mới ra trường 6 triêu/tháng, 2 năm sau 14 tr/thang, 2 năm sau phấn đấu có thể được vài chục.. hoặc cao hơn. Như vậy sau 5 năm tiết kiệm cũng được cả nữa tỷ nhỉ )
    Lúc này cưới vợ, thêm tiền của vợ nữa. đủ mua dc 1 phần nhà và trả góp.
    Sống kha khá. Tuổi lúc này cũng là 28 dưới 30.

    Hồi mình vào FPT cũng thực sự hi vọng như vậy.
    Nhưng không phải. 2 năm trôi qua lương tăng lên có được 1 triệu rưởi.
    Nên đây đã thấy thất vọng rồi.

    Giống mình một số bạn làm ở FPT software, làm 2 năm rồi, lương chưa lên 8 tr.

    Vậy là đời không như là mơ

    Ông này cũng tính chủ quan, quá hi vọng khi được sang Mỹ làm việc.
    Tưởng rằng sau 5 năm làm việc, sẽ tích được khoản tiền kha khá về quê nhà. Lấy vợ. Sống kha khá.

    Đó là ý kiến cá nhân của mình, hoàn cảnh của mình và một số bạn đi lập trình.
    Có thể nhiều bạn ra trường đã được 10 triệu. năm sau 15 triệu.
    Cả nhà cứ mạnh dạn cho ý kiến nhé.

  6. Chuyện hư cấu tưởng tượng mà bạn 😉 Giống như ở ta có kiểu pviên biên tập viên thuật ngữ gọi là trùm-mền, ngồi nhà tưởng tượng ra các kịch bản siêu tưởng trong mục bạn đọc tâm sự trên VNexpress, dân trí, thì ấn cũng có những người viết kiểu vậy. Bài này mình đọc lâu rồi, suy nghĩ đầu tiên là dafuq i just read? : ))

    Thường admin những trang VN khi share những bài tâm sự bạn đọc VNexpress kiểu này rất rất RẤT nên có ý thức tìm xem bài gốc (hoặc chí ít version tiếng Anh) là bài nào, share ở nơi uy tín ko, chất lượng viết tiếng Anh thế nào, nhiều tương tác ko. Thường những bài nổi tiếng, hoặc ít ra có tính controversial như bài này, lượng comment sẽ lên con số trăm hoặc nghìn. Hồi đấy mình đã thử search, kết quả ko thể tìm được bài này, ko có trang anh mỹ nào nói đến, toàn mấy ông Ấn nói chuyện với nhau. Có 1 số người đăng lại trên linkedin dưới dạng personal blog, nhưng 0 like, 0 comment (thuần túy copy paste) ko ai care.

    Thực ra ngay khi đọc t Việt cũng có thể thấy những tình tiết được thêm vào (làm giảm tính chính đáng của cái theme duy nhất là sự bơ vơ đi tìm identity của người nhập cư – cái đó là chuyện khác). Ngay cả những trang low traffic hội Ấn cũng chỉ ra ngay, từ những tình tiết VD như: ko có ai trong ngành software dev lại già đến 60 tuổi cả, nếu có thì đó là những người của lứa Bill Gates, Jobs vv…, giờ ko có chuyện ngồi viết blog bitter life như thế này, chuyện người Ấn đi học IT rồi đi làm sof dev mà giờ 60 càng vô lý.
    Hoặc những tình tiết ngớ ngẩn như về cưới vợ vội vàng trong hơn tuần, cưới xong “2 vợ chồng lập tức quay lại Mỹ” : )), bố mẹ qua đời cùng lúc, sang vài năm rồi vẫn ngậm ngùi gặm burger,… bị cho là thêm thắt để xin cảm xúc khá phản cảm. Chuyện đi làm 1 đời chỉ tích cóp được như vậy cũng ko hợp lý, hay KHÔNG THỂ có ngày phép để về trong từng đấy năm chỉ có thể giải thích là ko muốn về.

    Cái gì cũng có giá của nó, thực ra nhân vật tưởng tượng này đã có nhiều, nhưng kết bài lại quy về “chỉ được căn hộ 2 phòng ngủ”. Nếu xác định sống đời mình tươi vui thì có vẻ ko được mỹ mãn, còn nếu đánh đổi cho con cái tương lai thì mất 1 thế hệ lỡ cỡ như này là bình thường. Nhưng đó lại là một chủ đề hoàn toàn khác

    Mình còn cảm giác người viết còn ko phải dân IT, thậm chí chưa đi Mỹ hay đi nước ngoài, hiểu biết về cuộc sống (đặc biệt là của người đi làm và định cư ở Mỹ) rất lệch lạc, kiểu viết theo đơn đặt hàng 😉

    • @Lang thang trên mạng, cảm ơn những phân tích của bạn nhé! Về câu chuyện này thật hay hư cấu thì người dịch cũng ko rõ, nhưng mình cung cấp vài số liệu về trang web bài viết gốc (mà không biết bài ban đầu có phải ở đây không, hay là trang này chỉ đăng lại?):

      – Trang web: http://www.sulekha.com/
      – Global rank: 4.648
      – India rank: 204
      – Traffic mỗi tháng vào khoảng 7.6 triệu session

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s