Lập trình viên Ấn Độ vĩ đại

Bài viết được dịch từ blog MohitonTheRocks

Có một câu nói đùa đã cũ về thành phố Bangalore của Ấn Độ mà một người bạn đã nói với tôi vào cái ngày mà tôi đặt chân đến Bangalore, lần đầu tiên sau khi thành phố này được mệnh danh là thủ phủ về CNTT của Ấn Độ. Câu nói đó là:

Bangalore có khoảng 40,000 con chó; và cũng có khoảng từng đó lập trình viên. Nếu bạn ném một hòn đá ngẫu nhiên lên không trung, thì hoặc là nó sẽ trúng vào đầu một con chó hoặc sẽ trúng đầu một lập trình viên. Trong khi con chó thì có thể có hoặc không một sợi dây (sợi xích) quanh cổ, nhưng một lập trình viên thì chắc chắn sẽ có.

Hmmmm…

Được rồi, một nửa trong số các bạn có thể ngừng cười được rồi đấy. Vâng, tôi nói chính bạn đấy – bạn thuộc về một nửa đó – bởi vì một nửa còn lại LÀ các lập trình viên.

Vâng, đó là thực tế – nhiều hơn một nửa số lượng các bạn trẻ hiện nay làm một công việc gì đó phù hợp với chức danh lập trình viên (chưa có một số liệu thống kê chính thức, chỉ là tôi nhìn thấy xung quanh mình mỗi ngày). Có một xác suất rất lớn để người đọc bài này là một lập trình viên; nếu không, thì anh hoặc chị của bạn; hoặc bạn đời, hoặc người bạn thân nhất, hoặc anh hàng xóm, hoặc… là một lập trình viên, đúng không nào?

Liệu thế hệ lập trình viên Ấn Độ hiện nay có thể đóng góp nhiều hơn vào sự phát triển của quốc gia này?Liệu thế hệ lập trình viên Ấn Độ hiện nay có thể đóng góp nhiều hơn vào sự phát triển của quốc gia này?


Lúc đầu, tôi định viết bài này mục đích nói về việc các lập trình viên thường bị bắt chẹt bởi những người xung quanh, nhằm vắt kiệt những đồng tiền làm thêm của anh ta, nhưng cuối cùng tôi nhận ra rằng tất cả các ngành nghề khác, bất kể bạn là một người môi giới chứng khoán, một nhà quản lý, một nhà báo, một bác sĩ, thì tất cả đều phải đối mặt với những vấn đề chung này; một số người trong số họ có thể đóng góp vào sự tăng trưởng của ngành công nghiệp phần mềm và sự tăng trưởng chung về chất lượng cuộc sống của một bộ phận xã hội. Vì vậy, những vấn đề mà bạn nhìn thấy ở đây thì hầu như tất cả những người trẻ đều phải đối mặt; bởi vì rất nhiều những người trẻ tuổi thường phải rời bỏ quê nhà lên những thành phố lớn để lập nghiệp…

Nhưng trong góc nhìn của mình, tôi luôn đặt lập trình viên vào một vị trí khá đặc biệt, bởi vì thực tế công việc của họ rất vất vả, tất cả năng lượng trong ngày của anh ta và tất cả kiến thức được dành vào công việc lập trình ra sản phẩm (hầu hết) cho thị trường Hoa Kỳ (hoặc một số quốc gia Âu Châu khác). Anh ta chỉ đóng góp cho quốc gia này bởi những khoản thuế mà anh ta chi trả (đây là một số lượng đáng kể), nhưng không một ai quan tâm đến công việc anh ta làm trong cả năm và thậm chí chỉ một ngày trước thời hạn bàn giao sản phẩm.

Thường thì không có sự thỏa mãn trong công việc vất vả của anh ta; anh ta không được như những kỹ sư đồng nghiệp làm việc tại các tập đoàn viễn thông lớn trong nước như Airtel hay Reliance, những người có thể “nổ” về việc có thể tăng dung lượng băng thông truyền thông quốc gia; cũng không giống như người bạn làm môi giới chứng khoán, người mà có thể “bốc phét” là đang đầu tư vào thị trường chứng khoán trong nước (thậm chí mặc dù anh ta có thể đang làm việc cho quỹ đầu tư Franklin Templeton của Mỹ); những bác sĩ thì dĩ nhiên là có vầng hào quang xung quanh; những nhà báo có thể “chém gió” về một báo cáo tham nhũng thông qua các hoạt động điều tra của anh ta; hoặc một nhân viên quản lý làm việc cho các tập đoàn đa quốc gia đang tiến vào đất nước này để nghiên cứu về thị trường nội địa của Ấn Độ. Một lập trình viên gia công phần mềm thì nghiên cứu mọi thứ về ngành công nghiệp của Hoa Kỳ, nhưng lại không có mối liên quan gì đến ngành công nghiệp tại Ấn Độ cả. Anh ta có thể biết rất nhiều về ngành công nghiệp bảo hiểm của Mỹ, nhưng những hoạt động tại thị trường Ấn Độ thì lại mù tịt. Đó là lý do tại sao mà anh ta không ghi được điểm nào trong con mắt của bác Ji. Vậy bác Ji là ai? Bạn hãy đọc tiếp câu chuyện sau…

[Địa điểm: bên ngoài nhà bạn gái của một lập trình viên (là người hàng xóm thân thiện của chúng tôi)]

Đang hãnh diện vì mới kiếm được một công việc khá tốt và bị cuốn hút bởi văn phòng làm việc hiện đại, nơi anh ta thảo luận công việc với người Mỹ mỗi ngày. Hôm nay, anh đến chơi nhà bạn gái, nơi Bác Ji (bố của bạn gái anh) hỏi anh ta về công việc mới.

Bác Ji: Hiện tại cháu đang làm gì?
Lập trình viên: (đang cười, vừa gỡ cặp kính râm hàng hiệu Rayban ra khỏi mắt) Cháu chỉ đang làm việc ở đây thôi bác.
Bác Ji: Tại sao mắt kính của cháu lại màu đen vậy? Mắt cháu bị gì à?
Lập trình viên: (cười bẽn lẽn) À, không, hì hì, đây là kính râm; cháu mới mua nó ngày hôm qua; nó giúp cháu khỏi bị chói mắt trong khi đạp xe.
Bác Ji: Uhm, lâu rồi không gặp cháu…
Lập trình viên: Vâng thưa bác, cháu thực sự rất bận rộn tại văn phòng, vì vậy cháu về nhà rất trễ.
Bác Ji: Ồ, họ bắt cháu làm việc nhiều lắm hả?
Lập trình viên: Vâng bác à, cháu phải làm việc khá vất vả; phải nói chuyện với tụi Mỹ hàng ngày.
Bác Ji: Ồ, vậy người Mỹ chỉ cho cháu phải làm gì hả?
Lập trình viên: Dạ, vâng, không, umm, họ chỉ là người tiếp xúc gần hơn với khách hàng, vì vậy khách hàng nói yêu cầu với họ, và họ nói lại với bọn cháu.
Bác Ji: Chính xác là cháu đang làm gì?
Lập trình viên: (nhanh chóng nhận ra rằng bác Ji không biết gì về công việc coding) Coding, à, lập trình bác à.
Bác Ji: Nó thì được sử dụng ở đâu?
Lập trình viên: Chúng cháu giải quyết tranh chấp trong các giao dịch qua thẻ tín dụng của khách hàng.
Bác Ji: (Bác Ji bắt đầu cảm thấy lúng túng!) …
Lập trình viên: Ví dụ, nếu có ai đó nhận một hóa đơn thanh toán thẻ tín dụng không đúng, thì cháu sẽ gọi điện cho họ và giải quyết những vấn đề sai sót, đó là công việc của chúng cháu.
Bác Ji: Ồ, tốt quá, con trai của ông Sharma hàng xóm có một số sai sót về thẻ tín dụng; để ta nói nó liên hệ với cháu.
Lập trình viên: (phòng thủ) Không, không bác ơi, thực ra chúng cháu chỉ làm việc với khách hàng Mỹ thôi.

Bác Ji nhìn chằm chằm vào bạn, miệng há hốc, có lẽ ông đang nghĩ rằng liệu nên làm gì tiếp theo với cái thằng vô tích sự như bạn.

Lập trình viên: Nhưng cháu có thể chỉ cho bác cách làm thế nào để giải quyết việc đó.
Bác Ji: Được rồi cháu, con trai ông ta đã gọi điện cho họ rồi. À, dù sao, cháu có biết con trai của ông Bansal, người mà đang làm việc cho quỹ hỗ tương không? Cháu có thể xin cho nó một công việc trong công ty của cháu không?
Lập trình viên: (cuối cùng cũng mỉm cười, việc đó thì anh ta ít ra cũng có thể giúp ích được cho Bác Ji) Chắc chắn rồi, bác nói anh ta chuyển hồ sơ xin việc qua email cho cháu nhé!
Bác Ji: (la lớn, để gọi con gái của bác ta) Tốt, được lắm! Vào nhà đi cháu! Bunty! Bạn con đến chơi kìa!

[Xin mời bạn đọc tiếp nội dung bài viết]

Ban đầu lập trình là một nghề có giá tại Ấn Độ (nhưng bây giờ thì không; bởi vì công việc này hiện nay đã quá phổ biến). Hầu như mấy đứa trẻ ranh khi viết được chương trình “Hello World” đều muốn trở thành một lập trình viên. Sức mê hoặc của công việc được ngồi trên một chiếc ghế êm ái, thoải mái lập trình trong văn phòng có máy lạnh, và có khả năng kiếm đủ tiền để sắm một căn hộ tại khu Gurgaon (hoặc một căn hộ tại Bangalore, Hyderabad hay Chennai, tùy thuộc vào vị trí địa lý của bạn) cùng với số tiền được trả từ tập đoàn Tata, dẫn đến có một sự gia tăng của tầng lớp trung lưu trong xã hội thời gian gần đây.

Và ngành công nghiệp phần mềm khởi đầu một cuộc cách mạng đã đưa Ấn Độ từ chỉ một vài trang về du lịch tâm linh ở tạp chí Times của Mỹ, để trở thành chuyên mục kinh doanh và thậm chí được đăng tải lên trang bìa. Những người trẻ vừa tốt nghiệp ra trường, thường phải rời bỏ thành phố quê hương, khăn gói lên các thành phố lớn để tìm kiếm công việc mơ ước.

Ở nơi những thành phố lớn, anh ta không còn được nhìn nhận như những đứa trẻ ngoan ngoãn với nền nếp gia giáo như hồi còn ở quê; anh ta trở thành một gã độc thân như bao kẻ khác, người mà chỉ thuê phòng trọ để ném ánh mắt hau háu về phía con gái bà chủ nhà, hoặc cô vợ trẻ của gã hàng xóm, hoặc tổ chức ăn nhậu liên miên trong ngôi nhà “thuần” ăn chay của bà chủ nhà. Anh ta cũng phải đối mặt với khoảng thời gian khó khăn khi bị mất việc; bây giờ việc bị sa thải là một nỗi đau diễn ra khá đột ngột; khi anh ta được phòng nhân sự gọi lên và ném cho một xấp tiền, và thường nghe thấy câu này “rất tiếc, chúng tôi đành phải chấm dứt hợp đồng với anh, bởi vì công việc đã bị chuyển sang các bang khác”.

Khi một lập trình viên ra ngoài để tìm kiếm thuê một phòng trọ, đây là một vấn đề của những thanh niên độc thân mà tôi đoán là không chỉ lập trình viên mới gặp phải, anh ta sẽ phải đối mặt với những ánh mắt soi mói từ phía bà chủ nhà tương lai. Họ sẽ nghĩ rằng liệu bạn có thực sự là một lập trình viên hay chỉ là một nhân viên trực tổng đài (call center)? Nhân viên trực tổng đài thì thường không được coi trọng bằng một lập trình viên; bởi vì nhân viên trực tổng đài (call center) không được xem là một nhân viên văn phòng; họ chỉ được xem là “người trực cuộc gọi” ở tổng đài mà thôi. Tôi không biết rõ thực tế về công việc này lắm, bởi vậy tôi sẽ không nói nhiều hơn về nghề này; có thể chúng ta sẽ có một bài viết khác có tiêu đề là “Nhân viên trực tổng đài Ấn Độ (không) vĩ đại!”.

Bản thân tôi cũng đã một lần phải chứng minh cho ông chủ nhà biết rằng tôi không phải là một nhân viên trực tổng đài; ông ta thậm chí đã mò đến tận nơi tôi làm việc vào buổi chiều để chắc chắn rằng tôi có làm việc tại công ty như tôi nói! Ngoài việc bị thẩm tra như vậy thì giá thuê phòng trọ cũng rất cao; các lập trình viên luôn than vãn về mức giá khá “cắt cổ” này. Giá thuê một phòng trọ có thể xấp xỉ khoảng 15,000 Rupee (đồng tiền Ấn Độ)/ tháng, và họ thường rủ khoảng 4 đến 5 người bạn cùng ở chung, như vậy chi phí sẽ chia đều cho mỗi người khoảng 3,000 đến 4,000 Rupee/người/tháng; vì thế số tiền 15,000 Rupee/tháng cũng không phải là vấn đề khó vượt qua, cho đến khi họ lập gia đình thì bỗng nhiên toàn bộ số tiền 15,000 Rupee đó bị dồn lên vai của một người (hoặc hai người là tối đa, nếu anh (hoặc cô ta) đủ thông minh để cưới một người cũng làm nghề lập trình viên).

Khi họ đến một đại lý nhà đất, họ thường được hỏi là liệu anh/chị có phải làm trong lĩnh vực phát triển phần mềm hay không. Bởi vì không ai ở tuổi đó có thể có đủ điều kiện để mua một căn hộ cả. Và nếu bạn muốn gặp một lập trình viên, thì bạn cần đến đâu để gặp? Đến chỗ làm việc của anh ta là một câu trả lời tốt nhất, nhưng bạn sẽ không được cho phép để đi vào khu vực làm việc thực sự của anh ta bởi vì lý do bảo mật, chính tôi đã không thể lại được chỗ ngồi làm việc của một người bạn thân, người mà đang làm cho một dự án của khách hàng khác, bởi vì cái thẻ nhân viên của tôi không có quyền để vào khu vực đó. Bạn cũng có thể vào các khu mua sắm. Ở đây bạn sẽ thấy có rất nhiều bạn trẻ, một số thì đang uống cà phê loại Café Coffee Day; một số khác thì đang sắp thành hàng dài và sẵn sàng ném hàng ngàn Rupee để xem một bộ phim cùng với cô bạn gái, với bắp rang, khoai tây chiên và Pepsi – tất cả các loại thức ăn này một người Ấn Độ bình thường không thể nuốt nổi mà vẫn phải trả tiền cho nó.

Nghề lập trình cũng có một điểm thuận lợi mà các bạn làm ở ngành khác khá thèm muốn, đó là công việc này rất dễ được đi nước ngoài, nơi mà họ có thể kiếm được một số tiền đô-la hoặc bảng Anh để khi quay về thì có thể tậu được một căn hộ. Nhưng cuộc sống của anh ta ở nước ngoài thậm chí còn khó hiểu hơn rất nhiều. Anh ta nhìn thấy rất nhiều hàng hóa tốt xung quanh mình nhưng lại không dám mua, bởi vì anh ta chỉ làm việc ở đấy có 1 đến 2 năm; phải tiết kiệm để dành tiền cho một cuộc sống phung phí mà mọi người đang chờ đợi khi anh quay về Ấn Độ. Vì thế, anh đã tự tạo ra cho mình một phong cách sống trái ngược hắn với khi mà anh ta quay về quê nhà. Trong khi anh ta mua sắm những thứ hàng hiệu tại những cửa hàng thuộc loại tốt nhất tại Ấn Độ, thì tại Mỹ anh ta luôn tìm kiếm những mặt hàng thanh lý, những thông báo giảm giá hay “xả hàng tồn kho”, để chọn mua những món hàng rẻ nhất mà không thèm quan tâm đến thương hiệu của các mặt hàng tại Mỹ này! Đó là tôi còn chưa đề cập đến những cái nhìn soi mói và đầy gây hấn của những người bản xứ, bởi vì anh đã cướp mất công ăn việc làm của họ. Một số “may mắn hơn” thậm chí đã chạm trán với những người biểu tình tại các trạm xe buýt, họ la ó chửi bới và giơ cao những tấm biểu ngữ miệt thị kiểu như “Tôi là một thằng mọi Bangalore” và “Không được chuyển công ăn việc làm cho tụi nước ngoài”.

Dường như lập trình viên ngày nay thì giống như mấy ông “babu” của chính phủ mẫu quốc đã lập ra trước khi Ấn Độ giành được độc lập từ tay của đế quốc Anh. Những ông “babu” này làm việc cho chính phủ Anh để hy vọng kiếm được một công việc tốt và cuộc sống khá hơn cho gia đình của họ. Họ chỉ làm công việc của mình và không cần để ý rằng một phần lớn người dân vẫn sống dưới mức nghèo khổ, họ thường được xem là những người chỉ chăm chăm kiếm thật nhiều tiền để tiến lên phía trước theo trào lưu chung của xã hội. Có một số lượng rất lớn các bạn trẻ tham gia vào lĩnh vực phát triển phần mềm, bởi vì đây là ngành nghề có số lượng công việc dồi dào nhất hiện nay. Nhưng thậm chí một người tích cực ủng hộ phát triển CNTT như ông Narayana Murthy cũng bị phản đối bởi các nhà chính trị khi họ thảo luận về việc nâng cấp cơ sở hạ tầng của thành phố Bangalore. Lý do là vì những yêu cầu đó bị chính phủ xem như chỉ là nỗ lực để làm hài lòng các khách hàng Mỹ, trong khi chính phủ phải chăm sóc hàng triệu con người, những người mà thực sự không cần quan tâm đến những thứ tiện nghi hào nhoáng tại các sân bay quốc tế, bởi vì họ đang phải ngược xuôi vật lộn chỉ để kiếm được một bữa tối cho gia đình mình.

Cả hai điều này đang là thực tế diễn ra tại Ấn Độ ngày nay. Tôi biết rằng các lập trình viên hoàn toàn muốn nhìn thấy quốc gia của mình phát triển và trở thành một quốc gia thịnh vượng. Nhưng thật ra có rất ít cách để các lập trình viên có thể giúp ích cho quốc gia này. Những mục tiêu lớn thường dành cho các nhân viên chính phủ và các chuyên gia công nghệ; điều này dĩ nhiên có thể xảy ra cùng với sự tham gia của các công ty phần mềm lớn, các công ty mà tên của các CEO luôn nằm trong cuốn sổ tay của mấy ông bộ trưởng. Nhưng có những việc nhỏ mà mỗi cá nhân chúng ta có thể tham gia; ví dụ tham gia vào một tổ chức phi chính phủ (NGO) tại địa phương để dạy học cho các trẻ em và các gia đình nghèo, hoặc nếu bạn có năng khiếu về giao tiếp thì hãy tham gia vào một số vai trò trên đường phố để giáo dục về cách hành xử nơi công cộng về những vấn đề nhạy cảm (nếu bạn không thích các công việc đường phố, chúng ta cũng có thể hoạt động trong các khu mua sắm, để bắt tay với những người bạn của chúng ta (những người đang ảo tưởng rằng Ấn Độ ít nhiều cũng là một quốc gia đã phát triển, ngoại trừ cơ sở hạ tầng của thành phố Bangalore) và kéo họ ra khỏi cơn mộng mị).

Bạn cũng không phải dành quá nhiều thời gian cho công việc này; thậm chí nếu tất cả chúng ta có thể dành ra chỉ một buổi cuối tuần mỗi tháng, chúng ta sẽ có khả năng làm được rất nhiều việc có ích. Chúng ta cần hành động nhiều hơn là chỉ tham gia những buổi nhạc Rock, nơi mà chỉ một số tiền rất ít được gửi làm từ thiện (và phần lớn số tiền sẽ chảy vào túi các tay Rocker).

Bạn muốn nói điều gì hỡi các chàng trai & cô gái? Chúng ta có thể bắt tay vào làm hay là chúng ta muốn thế hệ này sẽ được nhớ đến như là thế hệ Lập trình viên Ấn Độ (không) vĩ đại?

Chúng ta có quyền chọn lựa; và đó cũng là trách nhiệm xã hội. Điều đó tùy thuộc vào bạn và tôi. Hãy chọn lựa cách mà chúng ta có thể thay đổi thế giới của những đồng bào đang còn nghèo đói.

Hãy bắt tay vào hành động, tất cả vì một Ấn Độ ngày mai tốt đẹp hơn!

Các bài viết liên quan:

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s