Hãy chấm dứt việc ra đi đột ngột

Bài viết được dịch từ blog Coding Horror

Khi Joel Spolsky, đối tác kinh doanh của tôi tại Stack Overflow và Stack Exchange, hỏi về điều mà tôi muốn làm sau khi tôi rời khỏi Stack Exchange, tôi nhớ rõ ràng là mình đã đề cập đến Aaron Swartz. Đó là những điều mà Aaron đã mang đến cho giới hacker chúng ta: một tấm gương của sự cao quý, những hành động tích cực không vụ lợi cho bản thân mà tất cả hacker chúng ta đều phải khát khao vươn tới — nhưng rất ít người trong số chúng ta có thể đạt được điều đó.

Aaron Swartz trong một hoạt động chống lại dự luật SOPA và PIPA - Ảnh: Daniel J. Sieradski (Flickr)Aaron Swartz trong một hoạt động chống lại dự luật SOPA và PIPA – Ảnh: Daniel J. Sieradski (Flickr)

Nhưng giờ đây, thật bi kịch thay, Aaron đã bỏ chúng ta ra đi khi tuổi đời mới tròn 27. Anh ta sẽ chẳng thể gặt hái thêm bất kỳ một điều gì nữa.

Tôi chưa từng bao giờ biết Aaron, nhưng tôi biết Aaron.

Thông tin tài khoản của Aaron tại StackOverflowThông tin tài khoản của Aaron tại StackOverflow

Hầu như tôi đã thất vọng về tất cả mọi thứ khi nghe tin về cái chết của anh.

Tôi đã thất vọng một cách sâu sắc vào chính bản thân mình, vì đã không hiểu rõ lời buộc tội khắc nghiệt và không công bằng mà chính phủ đã dùng để chống lại Aaron. Có lẽ những chi tiết đầy đủ và kỳ cục sẽ không được hé lộ cho một vụ án đang ở giai đoạn chờ xử lý. Nhưng tất cả chúng ta đều có cảm giác bị tổn thương. Tôi luôn cắn rứt một điều rằng mình đã không làm một điều gì đó để đóng góp vào việc bảo vệ anh ta dù bằng cách này hay cách khác, hoặc là ủng hộ về mặt tài chính hoặc là viết về sự bất công đó tại blog này. Trời ơi, tôi đã mù quáng khi cho rằng anh ta sẽ giành chiến thắng trong vụ kiện, vì anh ta là một nhà hoạt động xã hội đầy sức mạnh dựa trên sự công bằng, lẽ phải và tự do thì thường đã đủ may mắn để giành chiến thắng trong một quốc gia dân chủ như nước Mỹ của chúng ta. Nhưng tôi đã hoàn toàn sai lầm.

Tôi thất vọng về chính phủ của chúng ta, vì họ đã theo đuổi một vụ kiện quá dài để buộc tội một con người mà rõ ràng là đại diện cho một lực lượng tích cực trong xã hội. Người đã hành động một cách năng nổ trong mọi thứ anh làm để nhằm mục đích làm cho thế giới của chúng ta đang sống ngày càng tốt đẹp hơn, và việc đó bắt đầu rất sớm ngay từ tuổi 12. Không có gì là xấu xa trong con người này. Và vì thế mà một vụ kiện vô lý của chính phủ chống lại Aaron đã là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái chết của anh.

Tôi cảm thấy nản lòng với ý tưởng rằng đó là một hành động tử vì đạo. Cái chết của Aaron Swartz giờ đây đang được chuyển thành một công cụ hiệu quả để đấu tranh đòi thay đổi, một đám đông than khóc, để chứng minh cho một bài học đã cũ mèm rằng, không ai xem một vấn đề là nghiêm trọng cho đến khi một người cao quý nào đó chết vì nó. Cái ý tưởng rằng Aaron tự sát là một chiến lược để cho cuộc đấu tranh có thể tồn tại, và thu được kết quả còn nhiều hơn khi anh ta còn sống làm tôi cảm thấy vô cùng tức giận.

Nhưng ngoài ra, tôi cũng phải thừa nhận một điều rằng tôi có một chút thất vọng về Aaron. Tôi hiểu rằng bệnh trầm cảm là một căn bệnh đáng sợ và nó có thể quật ngã bất cứ ai, cho dù họ có mạnh mẽ đến cỡ nào. Nhưng anh ta đã chọn để đi theo con đường của một nhà hoạt động xã hội từ lâu rồi kia mà? Và con đường của một nhà hoạt động xã hội là đấu tranh, dù cho có lâu dài và khó khăn gian khổ đến mức nào đi chăng nữa, để nhằm mục đích tạo ra sự thay đổi. Aaron có những người bạn đầy sức mạnh cùng một mạng lưới hỗ trợ mạnh mẽ, và chính vấn đề đạo đức này đã đặt anh ta vào vị trí chính nghĩa. Đó là lý do tại sao anh ta kết nối với một mạng lưới hỗ trợ gồm những người bạn mạnh mẽ và những nhà hoạt động xã hội cùng chí hướng ngay từ những ngày đầu.

Kể ra cũng là thích hợp để viết về Aaron vào ngày tưởng nhớ nhà hoạt động vì nhân quyền Martin Luther King, bởi vì anh ta cũng là một nhà hoạt động không biết mệt mỏi vì các mục tiêu tốt đẹp cho mọi người. Sau đây là một đoạn trích từ bức thư mà Luther King gửi cho những người ủng hộ khi ông đang bị nhà cầm quyền quản thúc trong tù:

“Tôi hy vọng rằng bạn có khả năng nhận ra điểm khác biệt mà tôi đang cố gắng chỉ ra. Tôi không ủng hộ việc lảng tránh hoặc coi thường pháp luật, cũng như là chủ nghĩa phân biệt chủng tộc cực đoan. Vì điều đó sẽ dẫn đến một tình trạng hỗn loạn. Một người muốn thay đổi một đạo luật không công bằng thì phải rộng lượng, yêu thương và sẵn sàng chấp nhận hình phạt. Tôi cho rằng một cá nhân nếu muốn bẻ gãy một đạo luật mà lương tâm nói với anh ta rằng nó là không công bằng, thì đó là người sẵn sàng chấp nhận hình phạt tù đày nhằm mục đích đánh thức lương tâm của cộng đồng về sự bất công đó, đó là một biểu hiện thực tế và cao nhất của sự tôn trọng luật pháp.”

Chúng ta đều thấy rõ ràng hình phạt dành cho trường hợp của Aaron là hết sức không công bằng, gần như là thối nát. Tôi đã từng là bị cáo của một phiên tòa chính xác giống như vậy, nhưng tôi thậm chí không thể tưởng tượng nổi việc chính phủ Mỹ lại mang hết tất cả nguồn lực để chống lại tôi, cùng với một định kiến cực đoan trong khoảng thời gian dài như vậy. Sự bào chữa dành cho anh ta có phí tổn ước tính lên đến hàng triệu đô-la. Với ý tưởng rằng công dân này sẽ mãi mãi bị gắn mác là một tên tội phạm — bị quản thúc một khoảng thời gian dài trong tù và mất hết tất cả các quyền cơ bản của một công dân, như quyền bầu cử — điều đó đã tạo ra một sức ép rất lớn đè nặng lên Aaron. Và Aaron thì anh không còn xa lạ gì với chứng trầm cảm nữa, anh ta đã viết về nó trên blog của mình rất nhiều lần, và thậm chí còn công khai viết rằng sẽ đưa tất cả các bài viết của mình quay trở lại thời điểm năm 2002.

Tôi cũng nghĩ về ragequitting nhất nhiều.

Rage Quit, hay cũng thường được viết liền là RageQuit, là một tiếng lóng sử dụng trên Internet để mô tả một hành động thoát ra đột ngột khỏi một trò chơi hoặc một phòng chat sau khi có một cuộc cãi cọ, cực kỳ thất vọng, hoặc thua trong một trò chơi.

Có ít nhất một user quyết định ragequit khỏi trang web Stack Exchange của chúng tôi mỗi 6 tháng, bởi vì các điều luật của chúng tôi khá nghiêm ngặt. Một số người không thích những luật này, và có thể phản ứng tồi khi đối mặt với những điều luật của trò chơi mà họ đã lựa chọn. Điều này lặp lại thường xuyên đến nỗi đủ để chúng tôi phải tạo ra thậm chí nhiều luật lệ hơn để đối phó với vấn đề này. Tôi cũng đã tập trung suy nghĩ rất nhiều về ragequitting.

Tôi vô cùng giận dữ với Mark Pilgrim_why vì hành động ragequitting của họ khỏi Internet, bởi vì kèm theo đó là họ đã xóa tất cả nội dung của mình trên mạng — họ có những sự thất vọng trong cuộc sống và thế là họ ôm lấy trái banh bỏ về nhà, nên không ai còn có thể chơi được nữa cả. Thật là một hành động thô lỗ không thể tưởng tượng được. Ragequitting là trò trẻ con, đó là một tín hiệu của việc chưa trưởng thành. Nhưng đó cũng là cơ hội để làm một điều gì đó hoàn toàn khác và nắm lấy cuộc đời của bạn. Hãy tuyên bố kết thúc hành động này và tất cả các hành động tương tự trong tương lai, hãy chấm dứt việc ragequitting.

Tôi nói ra điều này không phải với tư cách là một người muốn phán xét Aaron Swartz. Tôi nói điều này với tư cách là một đồng nghiệp, một người cũng đã từng nghĩ đến việc làm điều đó cách đây không lâu. Có một điều tôi chắc chắn rằng tôi — cũng giống như Aaron — đã tìm hiểu về vấn đề này rất nhiều. Nhưng càng tìm hiểu nhiều hơn, thì tôi càng suy nghĩ về nó, nhiều khi nó cảm giác giống như là: đang từ bỏ vậy. Và đó là sự mất mát to lớn đánh lên gia đình và bạn bè một cách không thể tưởng tượng và chịu đựng nổi.

Điều đã xảy ra với Aaron thì không công bằng. Nó không công bằng thậm chí một chút nào cả. Nhưng đây là con đường của các nhà hoạt động xã hội. Càng không công bằng, càng có những điều sai trái chưa được thay đổi thì cuối cùng bạn sẽ dành thắng lợi vinh quang. Và tôi đoan chắc và hoàn toàn tin tưởng rằng, Aaron sẽ giành được chiến thắng. Anh ta đã ra đi để làm những điều tốt đẹp cho những người khác. Sai lầm lớn nhất của chúng ta đó là đã không cung cấp cho Aaron một mạng lưới hỗ trợ cần thiết khi anh ấy cần nhìn thấy điều đó. Điều mà tất cả chúng ta có thể làm bây giờ là tiếp tục sứ mệnh mà anh ta đã bắt đầu và vận động hành lang để thay đổi những đạo luật không công bằng ở đất nước này.

Đôi khi con đường chúng ta đi trở nên đen tối. Tôi biết chắc rằng điều đó sẽ xảy ra. Nhưng tôi luôn ở đây ngay bên bạn. Nhưng đừng bao giờ, dưới bất cứ hoàn cảnh nào, cho phép bất kỳ ai cảm thấy thỏa mãn khi nhìn thấy bạn ragequit. Họ không xứng đáng để nhận được điều đó. Hãy tìm kiếm cách khác, bước những bước tốt hơn — và hãy xem đó là cuộc chơi lâu dài của bạn.

Các bài viết liên quan:

Về tác giả bài viết:

Jeff_atwood_coding_horrorJeff Atwood là một chuyên gia công nghệ tại Mỹ, hiện đang sinh sống và làm việc tại Berkeley, CA. Anh là một kỹ sư phần mềm chuyên về công nghệ Microsoft .NET, và là một blogger nổi tiếng trong cộng đồng công nghệ với blog Coding Horror, anh là người sáng lập và kiêm Giám đốc điều hành (CEO) của trang web hỏi đáp uy tín Stack Overflow và cũng là đồng sáng lập của Stack ExchangeDiscourse.

2 comments on “Hãy chấm dứt việc ra đi đột ngột

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s