Con đường sự nghiệp nào cho lập trình viên?

Bài viết được dịch từ blog Coding Horror

Lời bàn của Vinacode:

Dạo gần đây trong cộng đồng lập trình viên Việt Nam lại rộ lên khái niệm về Career Path (con đường sự nghiệp). Bạn có đang thiết lập cho mình một con đường sự nghiệp nào chưa? Nhất là khi bạn đang bước sang cái tuổi “tam thập nhi lập”?

Trong bài viết “Trót theo nghiệp lập trình” thì Lê Hoàng Dũng đã viết như sau:

“Khi bạn gần tuổi 30, bạn đang diễn một vai nào đó trong ngành phát triển phần mềm, có thể là QC, QA hay lập trình viên, và lương bạn trên dưới $1000. Nghĩa là bạn có thể có trong tay hơn 20 triệu một tháng, và như thế đối với nhiều người, bạn đã khá là thành đạt. Và nếu muốn, bạn có thể có nhiều lương hơn nữa. Nhưng liệu bạn có vui không, thì tôi cũng không dám chắc, bởi thước đo của sự thành đạt hoặc hạnh phúc khác với thước đo thu nhập. Kể cả khi, thu nhập chiếm tỷ trọng cao trong hạnh phúc, thì với mức lương đó, nếu bạn sống ở HCM thì cũng chả bõ bèn gì.”

Đúng vậy, theo mình nghĩ thì dù cho bạn có lựa chọn con đường sự nghiệp nào đi chăng nữa, thì điều quan trọng là bạn phải có được hạnh phúc và được làm những việc mà mình thích làm; còn những “nấc thang nghề nghiệp” hiện tại có lẽ chỉ là phù du, và đó chỉ là sản phẩm của tụi làm nhân sự vẽ ra mà thôi.

Bài viết sau đây do Jeff Atwood viết vào thời điểm anh chuyển sang làm cho công ty Vertigo Software (sau này anh nghỉ việc ở Vertigo rồi xây dựng nên StackOverflow.com). Bài viết cũng cho ta thấy cái trăn trở đi tìm hạnh phúc trong công việc của anh. Và trước khi đi vào bài viết này thì mình cũng xin trích lại trăn trở của một lập trình viên Ấn Độ trong bài viết “Những lầm tưởng về lập trình viên Ấn Độ” đã được blog Vinacode đăng trước đây:

Có khi nào bạn cảm thấy mệt mỏi và mất phương hướng trong nghề lập trình?

Có khi nào bạn cảm thấy mệt mỏi và mất phương hướng trong nghề lập trình?

“Rao kết luận rằng cảnh ngộ của mình thì giống với một câu chuyện mà anh đã đọc hồi còn bé, câu chuyện kể về hàng ngàn con sâu bướm đang cố trèo qua một bức tường, chiều cao của bức tường đó thì chúng không biết. Chúng cứ trèo mãi, leo mãi, rớt xuống, lại bắt đầu lại, nhưng vẫn cứ tiếp tục trèo. Chúng không biết rằng cuối cùng chúng sẽ có thể bay được.

Anh không thể nhớ câu chuyện đó đã kết thúc như thế nào, nhưng cảm giác những coder của Ấn Độ ngày nay thì cũng giống hệt như những con sâu bướm đó, cứ làm cật lực theo cách của họ trong khi có nhiều cách hay hơn để vươn tới rất nhiều mục tiêu trong cuộc sống…”

Tôi nhớ rất rõ nỗi đau khổ mà cha mình đã phải trải qua trong suốt quãng đời sự nghiệp của ông. Ông đã học hành rất vất vả để kiếm được một mảnh bằng MBA (thạc sĩ quản trị kinh doanh) tại một trường đại học danh tiếng. Tấm bằng đó đã mở ra rất nhiều cơ hội cho ông, nhưng tôi không nghĩ rằng ông đã tìm thấy chính xác điều mà ông tìm kiếm. Trong suốt thời thơ ấu của mình, chúng tôi phải chuyển nhà liên tục theo công việc của ông từ nơi này đến nơi khác, chẳng bao giờ ở yên một chỗ hơn một năm. Tôi không chắc ông đã tìm thấy công việc làm thỏa mãn ông, thậm chí cho đến tận ngày nay. Khi đọc cuốn sách What Color is Your Parachute (Chiếc dù của bạn có màu gì), tôi thấy có những hình ảnh của gia đình mình ở trong đó.

Dù của bạn có màu gì?Dù của bạn có màu gì?

Đọc tiếp >>

Advertisements