Liệu bạn có thể thực sự thuê một Coder?

Bài viết được dịch từ blog Coding Horror

Tôi là một fan hâm mộ của Dan Appleman từ khi tôi trở thành một lập trình viên chuyên nghiệp. Ông là một trong những người hùng của tôi. Thật không may, Dan rất hiếm khi viết blog, vì vậy tôi đã rất phấn khởi khi thấy một loạt các bài viết gần đây trên blog của ông. Một trong những bài viết đó đã đặt ra một câu hỏi mà tôi vẫn thường tự hỏi chính bản thân mình là: liệu tôi có thể thực sự thuê một coder?

Trong một đến hai năm vừa qua, tôi đã luôn để mắt đến rất nhiều trang web công việc trực tuyến như – Elance, guru.com, RentACoder, oDesk. Tôi đã thực sự sử dụng RentACoder một lần (với tư cách là một buyer trên một dự án rất nhỏ) và đã hài lòng với kết quả thu được — và tôi đang tự hỏi mình rằng liệu tôi nên dành nhiều thời gian để ngồi viết các bản đặc tả và quản lý các lập trình viên hơn hay tôi nên tự mình hoàn thành các công việc hơn.

Liệu tôi có thực sự nên thuê một tay Coder?Liệu tôi có thực sự nên thuê một tay Coder?

Đọc tiếp >>

50 Năm của ngành phát triển phần mềm

Bài viết được dịch từ blog Coding Horror

Lời bàn của Vinacode:

Ngành phát triển phần mềm của thế giới tính đến nay đã phát triển được trên 50 năm, còn không biết ngành phát triển phần mềm của Việt Nam có tự bao giờ? Nhưng theo như mình thử tìm kiếm thì hóa ra chúng ta cũng được “người ta” viện trợ cho máy tính khá sớm:

“Năm 1968, chiếc máy tính điện tử Minsk-22 do Liên Xô tặng, đã về đến Việt Nam. Nó là loại máy tính lớn (chỉ có thể gọi là Computer) hay còn gọi là các Mainframe. Hệ máy này do Liên Xô thiết kế dựa trên một bản vẽ logic khá sơ sài của hệ máy PDP của hãng DEC Hoa Kỳ được các sĩ quan tình báo Liên Xô là KGB đánh cắp về (kĩ nghệ về CNTT của Hoa Kỳ vẫn đi xa hàng thập kỉ so với Liên Xô vào thời đó). Máy có kích thước chiếm hết 1 gian phòng 100m2, không dùng mạch tích hợp (vì công nghệ mạch tích hợp – IC thời đó còn rất sơ khai), dùng bóng bán dẫn chớ không phải Transistor như các máy tính ngày nay vì tới năm 1957 mới có các thiết bị đơn giản ứng dụng Transistor thay cho các bóng bán dẫn cỡ lớn (mà tiên phong là hãng điện tử lừng danh Sony). Máy không có hệ điều hành, chạy đơn nhiệm, dùng ngôn ngữ lập trình là… ngôn ngữ máy (hoặc khá hơn là hợp ngữ), cùng một vài ngôn ngữ cổ đại thời đó như FORTRAN, COLBOL …

Cùng khoảng thời gian đó, miền nam Việt Nam, người Mỹ đã đưa vào VN từ những năm 1970 các máy mainframe của IBM sản xuất với các tính năng vượt trội khủng khiếp nhằm các mục đích tính toán lớn trong cuộc chiến tranh Việt Nam. Sau năm 1975 toàn bộ các máy mainframe này đều do Miền Bắc tiếp quản, bao gồm cả máy mainframe khá tốt vào thời đó là IBM360/50.”

Phần mềm soạn thảo văn bản BKED của TS Quách Tuấn Ngọc

Phần mềm soạn thảo văn bản BKED của TS Quách Tuấn Ngọc

Có máy tính rồi nhưng từ sau 1975 thì có lẽ chúng ta để đắp chiếu là chính, mãi đến năm 1987 thì mới có Tiến sĩ Quách Tuấn Ngọc viết ra chương trình phần mềm soạn thảo văn bản đầu tiên của Việt Nam là BKED. Có lẽ đó cũng chỉ là một vài “điểm sáng” nhỏ nhoi của ngành phần mềm Việt. Còn lại chúng ta “nổi tiếng” về lĩnh vực gia công phần mềm là chính.

Mình xin trích một đoạn trong cuốn sách “Những người làm chủ số 1 Việt Nam” nói về giai đoạn đầu của quá trình công ty FPT tham gia làm gia công phần mềm như sau:

“PGS.TS Trương Gia Bình vẫn còn nhớ, một đêm tháng 11 năm 1998, anh với anh Nguyễn Thành Nam ngồi ăn mì tại sân bay Bangkok trong lúc chờ chuyến bay về Việt Nam. Cả hai im lặng, tha thẩn nhai. Sau tất cả những gì đã chứng kiến ở Bangalore, Ấn Độ, dường như họ vẫn chưa hết bàng hoàng: Một đất nước còn rất nghèo, nhưng đã hé lộ sẽ là một cường quốc công nghệ thông tin (CNTT) trong thế kỷ 21. Một lúc lâu sau, anh nói với anh Nguyễn Thành Nam: ‘Em lấy một đội và thử đi.’ Anh Nam gật đầu đồng ý.

Cuộc chiến toàn cầu hóa bắt đầu.”

Trong lịch sử 50 năm của ngành phát triển phần mềm thế giới thì Việt Nam đã tham gia được vào phân khúc nào?Trong lịch sử 50 năm của ngành phát triển phần mềm thế giới thì Việt Nam đã tham gia được vào phân khúc nào?

Đọc tiếp >>

Hãy làm tốt công việc của mình

Bài viết được dịch từ blog Coding Horror

“Một kết luận rõ ràng là, bất kỳ ai mà nghĩ rằng chỉ những lập trình viên ở Mỹ này mới đảm bảo thành công cho dự án bởi vì họ là những người có nhiều kỹ năng thì đó là một điều rất sai lầm. Chúng tôi đã nhận thấy rằng chúng ta có thể thuê những lập trình viên tài năng tại Ấn Độ cũng như là ở Bắc Mỹ hoặc Châu Âu.” — Martin Fowler

“Tôi thực sự cảm thấy rất hào hứng [về việc thuê gia công ở nước ngoài] và tôi đã đặt công việc hiện tại của mình vào một cái hộp, mang nó đến bưu điện, và gửi nó đến Đông Nam Á! Thế là xong, đó là một cách giải thoát rất tốt khỏi cái công việc công nghệ lương cao mà ngu ngốc này!” — Rory Blyth

Cách tốt nhất để giữ lấy việc làm là hãy làm thật tốt công việc của mình.Cách tốt nhất để giữ lấy việc làm là hãy làm thật tốt công việc của mình.

Đọc tiếp >>

Những lầm tưởng về lập trình viên Ấn Độ

Bài viết được dịch từ blog Avinashsingh

Lời bàn của Vinacode:

Ở Việt Nam thì bất cứ ai làm công việc lập trình thì đều gọi chung là lập trình viên (mặc dù có thể là tự học, học các khóa ngắn hạn, tốt nghiệp đại học 5 năm, Thạc sĩ,…). Trong bài viết này thì tác giả đã chia người làm phần mềm ra làm 2 loại: loại thứ nhất là programmer (lập trình viên, thường là kỹ sư phần mềm) và loại thứ hai là coder (dạng chỉ viết code thuần túy, thường là tốt nghiệp các khóa ngắn hạn như NIIT, APTECH…).

Như chúng ta đều đã biết, việc gia công phần mềm không có gì là xấu. Nhưng nếu các doanh nghiệp chỉ chăm chăm vào làm outsource mà không quan tâm đến khâu R&D để phát triển sản phẩm cho riêng mình, thì trong tương lai dài hạn các lợi thế cạnh tranh như (nhân công giá rẻ, dân số vàng…) sẽ qua đi. Hơn nữa, người lao động cũng dần trở nên nhàm chán vì công việc không có sự sáng tạo. Bài viết sau đây cho ta thấy bài học từ nền công nghiệp gia công phần mềm của Ấn Độ, người Ấn đi trước chúng ta và dường như đã gặp phải ngưỡng giới hạn. Còn người Việt thì sao? Người ta đang hết sức cổ vũ cho công việc làm gia công này phải không nhỉ? Hay một giấc mơ về Thung lũng Silicon viển vông nào đó?

Để bắt đầu bài viết này, mình xin trích lại một câu nói đùa đã trở nên phổ biến tại Ấn Độ là:

Bangalore có khoảng 40,000 con chó; và cũng có khoảng từng đó lập trình viên. Nếu bạn ném một hòn đá ngẫu nhiên lên không trung, thì hoặc là nó sẽ trúng vào đầu một con chó hoặc sẽ trúng đầu một lập trình viên. Trong khi con chó thì có thể có hoặc không một sợi dây (sợi xích) quanh cổ, nhưng một lập trình viên thì chắc chắn sẽ có.

Ngành công nghiệp phần mềm Việt Nam cũng định hướng làm gia công giống Ấn Độ?Do định hướng gia công nên ngành công nghiệp phần mềm Ấn Độ đang dần đi vào ngõ cụt? Người Việt nhận được bài học gì từ người Ấn?

Đọc tiếp >>

Lập trình viên Ấn Độ vĩ đại

Bài viết được dịch từ blog MohitonTheRocks

Có một câu nói đùa đã cũ về thành phố Bangalore của Ấn Độ mà một người bạn đã nói với tôi vào cái ngày mà tôi đặt chân đến Bangalore, lần đầu tiên sau khi thành phố này được mệnh danh là thủ phủ về CNTT của Ấn Độ. Câu nói đó là:

Bangalore có khoảng 40,000 con chó; và cũng có khoảng từng đó lập trình viên. Nếu bạn ném một hòn đá ngẫu nhiên lên không trung, thì hoặc là nó sẽ trúng vào đầu một con chó hoặc sẽ trúng đầu một lập trình viên. Trong khi con chó thì có thể có hoặc không một sợi dây (sợi xích) quanh cổ, nhưng một lập trình viên thì chắc chắn sẽ có.

Hmmmm…

Được rồi, một nửa trong số các bạn có thể ngừng cười được rồi đấy. Vâng, tôi nói chính bạn đấy – bạn thuộc về một nửa đó – bởi vì một nửa còn lại LÀ các lập trình viên.

Vâng, đó là thực tế – nhiều hơn một nửa số lượng các bạn trẻ hiện nay làm một công việc gì đó phù hợp với chức danh lập trình viên (chưa có một số liệu thống kê chính thức, chỉ là tôi nhìn thấy xung quanh mình mỗi ngày). Có một xác suất rất lớn để người đọc bài này là một lập trình viên; nếu không, thì anh hoặc chị của bạn; hoặc bạn đời, hoặc người bạn thân nhất, hoặc anh hàng xóm, hoặc… là một lập trình viên, đúng không nào?

Liệu thế hệ lập trình viên Ấn Độ hiện nay có thể đóng góp nhiều hơn vào sự phát triển của quốc gia này?Liệu thế hệ lập trình viên Ấn Độ hiện nay có thể đóng góp nhiều hơn vào sự phát triển của quốc gia này?

Đọc tiếp >>

Lý do yếu kém của các lập trình viên Ấn Độ

Bài viết được dịch từ blog của Shekhar Gulati

Lúc nào cũng vậy, tôi thường nghe rằng lập trình viên Ấn Độ có chất lượng rất thấp khi so sánh với những đồng nghiệp tại các quốc gia phương Tây. Các nhóm phát triển tại các nước phương Tây thường chỉ trích các đồng nghiệp đang làm gia công bên kia bán cầu luôn làm chậm tiến độ dự án của họ. Họ nói rằng các đồng nghiệp Ấn Độ không có năng lực về kỹ thuật; viết code rất tồi và không đưa ra được một giải pháp nào để giải quyết vấn đề khi gặp phải v.v…

Tại sao các lập trình viên Ấn Độ lại có đẳng cấp thấp hơn các đồng nghiệp phương Tây?Tại sao các lập trình viên Ấn Độ lại có đẳng cấp thấp hơn các đồng nghiệp phương Tây?

Đọc tiếp >>

Làm thế nào để trở thành một freelancer về lập trình hoặc thiết kế web?

Bài viết được dịch từ Web Tech India

Làm thế nào để trở thành một freelancer về lập trình hoặc thiết kế web?Làm thế nào để trở thành một freelancer về lập trình hoặc thiết kế web?

Hiện nay với sự phát triển bùng nổ của Internet, nhiều cá nhân hay doanh nghiệp ở Mỹ, Châu Âu và một số nơi khác trên thế giới đang tìm kiếm thuê nhân công tại các nước nghèo để giải quyết các công việc của họ với mức chi phí rẻ hơn. Rõ ràng khoản thù lao bị coi là thấp của những người sống tại Mỹ lại là khoản thu nhập đáng kể đối với những người sống tại các quốc gia có mức sống thấp hơn như Ấn Độ, Trung Quốc và Việt Nam. Hầu hết các lập trình viên và nhân viên thiết kế web ở đây dù mới vào nghề hay đã có nhiều năm kinh nghiệm đều muốn được nhận làm những công việc đó. Làm việc theo cách này bạn sẽ có được sự tự do về thời gian và có nhiều cơ hội để đạt mức thu nhập cao hơn. Bạn đang đọc bài viết này vì bạn đã nhận ra cơ hội và mong muốn mình trở thành một freelancer. Đúng không nào?

Đọc tiếp >>

Nhà sáng lập KMS Technology: rời Việt Nam ra đi, và trở về xây dựng quê hương

Bài viết được dịch từ Thời báo New York

Lời bàn của Vinacode:

Thuyền nhân Việt Nam

Khi đọc bài viết này về anh Vũ Q. Lâm (người sáng lập công ty KMS Technology) trên tờ New York Times mình cảm giác như là đang đọc câu chuyện về Robinson lạc ngoài đảo hoang vậy. Chuyện đời của anh cũng nhắc ta nhớ về câu chuyện mà thế hệ trước đã phải trải qua, với rất nhiều hy sinh và mất mát. Hàng triệu người Việt Nam đã vượt biên ra đi trên những chiếc thuyền đánh cá thô sơ, rồi bị cướp biển Thái Lan cướp hiếp giết, và rất nhiều người trong số đó đã bỏ xác làm mồi cho cá…

Liệu có phải chính những nghịch cảnh đó đã hình thành nên cho họ một “tinh thần thép” và đã giúp rất nhiều “thuyền nhân” gặt hái được thành công sau này?

Cha tôi, Quang Lâm, từng là một sĩ quan trong quân đội Việt Nam Cộng Hòa. Ông là một phi công lái máy bay trực thăng được huấn luyện tại Texas, Mỹ. Sau sự kiện 30/04/1975, ông rời Việt Nam sang Mỹ tị nạn. Chúng tôi mất liên lạc, và không biết đã có chuyện gì xảy ra với ông cho tới mãi một năm sau đó.

Trong quá trình tìm kiếm, mẹ và các em tôi – tôi là anh cả trong gia đình có 2 em gái và 4 em trai – đã chuyển đến sinh sống tại nhà của bà ngoại tôi, là một làng chài nhỏ ở Nha Trang. Để mưu sinh, hàng ngày ngoại tôi phải thức dậy từ rất sớm để nấu kẹo mạch nha, sau khi tan học về tôi mang chúng đi bán tại khu chợ gần nhà.

Đọc tiếp >>