Lập trình viên Ấn Độ vĩ đại

Bài viết được dịch từ blog MohitonTheRocks

Có một câu nói đùa đã cũ về thành phố Bangalore của Ấn Độ mà một người bạn đã nói với tôi vào cái ngày mà tôi đặt chân đến Bangalore, lần đầu tiên sau khi thành phố này được mệnh danh là thủ phủ về CNTT của Ấn Độ. Câu nói đó là:

Bangalore có khoảng 40,000 con chó; và cũng có khoảng từng đó lập trình viên. Nếu bạn ném một hòn đá ngẫu nhiên lên không trung, thì hoặc là nó sẽ trúng vào đầu một con chó hoặc sẽ trúng đầu một lập trình viên. Trong khi con chó thì có thể có hoặc không một sợi dây (sợi xích) quanh cổ, nhưng một lập trình viên thì chắc chắn sẽ có.

Hmmmm…

Được rồi, một nửa trong số các bạn có thể ngừng cười được rồi đấy. Vâng, tôi nói chính bạn đấy – bạn thuộc về một nửa đó – bởi vì một nửa còn lại LÀ các lập trình viên.

Vâng, đó là thực tế – nhiều hơn một nửa số lượng các bạn trẻ hiện nay làm một công việc gì đó phù hợp với chức danh lập trình viên (chưa có một số liệu thống kê chính thức, chỉ là tôi nhìn thấy xung quanh mình mỗi ngày). Có một xác suất rất lớn để người đọc bài này là một lập trình viên; nếu không, thì anh hoặc chị của bạn; hoặc bạn đời, hoặc người bạn thân nhất, hoặc anh hàng xóm, hoặc… là một lập trình viên, đúng không nào?

Liệu thế hệ lập trình viên Ấn Độ hiện nay có thể đóng góp nhiều hơn vào sự phát triển của quốc gia này?Liệu thế hệ lập trình viên Ấn Độ hiện nay có thể đóng góp nhiều hơn vào sự phát triển của quốc gia này?

Đọc tiếp >>

Nhà sáng lập KMS Technology: rời Việt Nam ra đi, và trở về xây dựng quê hương

Bài viết được dịch từ Thời báo New York

Lời bàn của Vinacode:

Thuyền nhân Việt Nam

Khi đọc bài viết này về anh Vũ Q. Lâm (người sáng lập công ty KMS Technology) trên tờ New York Times mình cảm giác như là đang đọc câu chuyện về Robinson lạc ngoài đảo hoang vậy. Chuyện đời của anh cũng nhắc ta nhớ về câu chuyện mà thế hệ trước đã phải trải qua, với rất nhiều hy sinh và mất mát. Hàng triệu người Việt Nam đã vượt biên ra đi trên những chiếc thuyền đánh cá thô sơ, rồi bị cướp biển Thái Lan cướp hiếp giết, và rất nhiều người trong số đó đã bỏ xác làm mồi cho cá…

Liệu có phải chính những nghịch cảnh đó đã hình thành nên cho họ một “tinh thần thép” và đã giúp rất nhiều “thuyền nhân” gặt hái được thành công sau này?

Cha tôi, Quang Lâm, từng là một sĩ quan trong quân đội Việt Nam Cộng Hòa. Ông là một phi công lái máy bay trực thăng được huấn luyện tại Texas, Mỹ. Sau sự kiện 30/04/1975, ông rời Việt Nam sang Mỹ tị nạn. Chúng tôi mất liên lạc, và không biết đã có chuyện gì xảy ra với ông cho tới mãi một năm sau đó.

Trong quá trình tìm kiếm, mẹ và các em tôi – tôi là anh cả trong gia đình có 2 em gái và 4 em trai – đã chuyển đến sinh sống tại nhà của bà ngoại tôi, là một làng chài nhỏ ở Nha Trang. Để mưu sinh, hàng ngày ngoại tôi phải thức dậy từ rất sớm để nấu kẹo mạch nha, sau khi tan học về tôi mang chúng đi bán tại khu chợ gần nhà.

Đọc tiếp >>