Câu chuyện về PING

Bài viết được dịch từ blog Coding Horror

Mọi người đều yêu quý ping. Nó đơn giản và thực dụng. Và nó thực hiện chính xác như cái tên của thiết bị phát hiện tàu ngầm mà nó được truyền cảm hứng. Ping cho bạn biết liệu một máy tính ở xa có đang trả lời một network request hay không.

Tiện ích ping được viết bởi Mike Muuss, một nhà khoa học cao cấp tại phòng thí nghiệm & nghiên cứu của quân đội Hoa Kỳ (U.S. Army Research Laboratory). Mike cũng đã viết ra ttcp, cái mà tôi là một fan hâm mộ lớn. Tôi đã sử dụng PC port của ttcp rất nhiều lần để kiểm tra thông lượng mạng.

Đọc tiếp >>

Advertisements

Bill Gates và Steve Jobs

Bài viết được dịch từ blog Coding Horror

Nếu bạn chưa từng xem cuộc phỏng vấn lịch sử này giữa Bill Gates và Steve Jobs, thì bạn nên xem. Bạn sẽ thấy hai gã khổng lồ trong ngành công nghiệp máy tính trên sân khấu tương tác với nhau rất là hấp dẫn và đôi khi thậm chí có một chút cảm động.

Bill Gates và Steve Jobs

Đọc tiếp >>

Lập trình game và phân tích game

Bài viết được dịch từ blog Coding Horror

Đối với nhiều lập trình viên, cơ duyên mà chúng ta bước vào thế giới lập trình là do bố của chúng ta bắt chúng ta phải tự viết các trò game cho riêng mình. Đáng lẽ tôi đã có một cái game console Atari 2600 mới cứng, nhưng bố tôi lại mua cho một cái máy tính Texas Instruments TI-99/4a. Dĩ nhiên đó không chính xác là thứ mà tôi nghĩ trong đầu tại thời điểm đó, nhưng quyết định mang tính định mệnh đó đã làm bệ phóng cho một sự nghiệp lập trình của tôi kéo dài đến nay là đã 30 năm.

Tôi cần phải có những tố chất gì để trở thành một lập trình viên phát triển Games?Tôi cần phải có những tố chất gì để trở thành một lập trình viên phát triển Games?

Đọc tiếp >>

Alan Turing, cha đẻ của ngành Khoa học Máy tính

Bài viết được dịch từ blog Coding Horror

Lời bàn của Vinacode:

Alan Turing (1912 – 1954) là một nhà toán học, logic học và mật mã học người Anh, thường được xem là cha đẻ của ngành khoa học máy tính. Tất cả những chiếc máy tính mà chúng ta đang sử dụng ngày nay thì đều dựa trên mô hình toán học trong một công trình nghiên cứu của ông vào năm 1936. Trong cuộc chiến tranh thế giới lần thứ 2 thì Turing là người giúp hải quân Anh phá được mật mã Enigma của phát xít Đức, góp phần giúp phe Đồng Minh giành chiến thắng trước phe Trục.

Alan TuringNgười ta nói “người có tài thường có tật”, và Alan Turing cũng không phải là một ngoại lệ. Ông là một người đồng tính, và tại thời điểm đó thì đồng tính bị xem là một “trọng tội”. Và thật hèn hạ khi người ta đã đối xử với một trong những nhà khoa học vĩ đại nhất thế giới như đối xử với một con vật; họ đã tiêm hormon sinh dục nữ estrogen vào người Turing. Chỉ một thời gian ngắn sau khi bị tiêm thuốc thì cơ thể Turing đã có những biến chứng bất thường, ông không thể chịu nổi nên đã tự sát bằng cách ăn một trái táo có tẩm chất độc xyanua khi vừa tròn 42 tuổi.

Vào năm 2009, sau một chiến dịch Internet, thủ tướng Anh Gordon Brown đã thay mặt chính phủ Anh chính thức xin lỗi về cách đối xử với Turing sau chiến tranh. Nhưng cho dù có nói gì đi nữa thì cũng không thể xóa đi những vết nhơ mà người ta đã làm với Turing, cả nhân loại chúng ta nợ ơn Alan Turing rất nhiều!

“Sự tử tế, dù nhỏ tới thế nào, không bao giờ là lãng phí.” ~ Aesop

Charles Petzold đã rất tốt bụng khi gửi cho tôi một bản copy của cuốn sách mới của anh ta, The Annotated Turing: A Guided Tour Through Alan Turing’s Historic Paper on Computability and the Turing Machine.

Bìa cuốn sách: 'The Annotated Turing: A Guided Tour Through Alan Turing's Historic Paper on Computability and the Turing Machine.'Bìa cuốn sách: ‘The Annotated Turing: A Guided Tour Through Alan Turing’s Historic Paper on Computability and the Turing Machine.’

Đọc tiếp >>

Nghề lập trình: trước 40 tuổi bạn nên có phương án B

Bài viết được dịch từ blog Improving Software

Lời bàn của Vinacode:

Nhiều lúc mình cũng ngồi suy nghĩ rằng không biết sau 40 tuổi thì mình có ngồi code được nữa không. Ở Mỹ thì việc viết code trọn đời là chuyện bình thường, vì mức thù lao của họ rất lớn có thể đảm bảo một cuộc sống khá sung túc. Nhưng ở Việt Nam thì khác, và tình trạng lập trình viên nước ta cũng giống y chang các đồng nghiệp Ấn Độ như trong bài viết “Những lầm tưởng về lập trình viên Ấn Độ”.

Ở Việt Nam thì mỗi lứa tuổi đều có rất nhiều người xuất thân từ lập trình mà thành đạt, ví như đại diện 6x có thể kể đến Nguyễn Thành Nam – FPT (1961), thế hệ 7x thì có Nguyễn Tử Quảng – BKAV (1975), thế hệ 8x thì Vương Vũ Thắng – VCCorp (1980), Nguyễn Hòa Bình – PeaceSoft (1981). Nhưng số phận của hàng ngàn con người cùng lứa với họ thì ra sao nhỉ, họ đã tản mác về đâu? có bao nhiêu % bám trụ được với nghề? có bao nhiêu % sau 40 tuổi vẫn đang trực tiếp code?

Nếu nước mình cũng có cơ quan thống kê số liệu như ở Mỹ thì hay quá nhỉ?!

P.S. Bạn cũng nên đọc thêm bài viết “Bạn có thể lập trình đến năm bao nhiêu tuổi?” bên TechMaster của tác giả Trịnh Minh Cường

Xin chào mừng bạn trẻ đến thị trấn của những người già.

Trong khi tìm hiểu để viết bài viết gần đây, “Tuổi bị phân biệt đối xử và nghề lập trình viên”, tôi đã khám phá ra một đoạn trích dẫn của tờ báo uy tín New York Times vào năm 1998 tiết lộ một thống kê làm sửng sốt từ cục điều tra NSF của Mỹ về tuổi thọ của nghề lập trình viên.

“Sáu năm sau khi tốt nghiệp đại học, 57% sinh viên tốt nghiệp ngành khoa học máy tính làm việc như là một lập trình viên; sau 15 năm ra trường thì con số này giảm xuống còn 34%, và sau 20 năm ra trường — khi mà hầu hết mọi người đều chớm bước sang tuổi 40 — thì tỉ lệ này rớt xuống còn 19%. Trái ngược hẳn, con số này tương ứng cho kỹ sư xây dựng là 61%, 52% và 52%.”

Sau 20 năm ra trường thì chỉ có 19% kỹ sư phần mềm bám trụ được với nghề lập trình (tại Hoa Kỳ).Sau 20 năm ra trường thì chỉ có 19% kỹ sư phần mềm bám trụ được với nghề lập trình (tại Hoa Kỳ).

Đọc tiếp >>

Chuyện đời của một kỹ sư phần mềm Ấn Độ – Cuộc sống chỉ có vậy thôi sao?

Bài viết được dịch từ Sulekha.com

Thực hiện giấc mơ của hầu hết các bậc phụ huynh tại Ấn Độ, tôi đã tốt nghiệp đại học với mảnh bằng kỹ sư máy tính và xin được vào làm việc tại một công ty phần mềm có trụ sở tại Mỹ, mảnh đất của những con người dũng cảm và có rất nhiều cơ hội. Khi tôi đặt chân lên đất Mỹ, đó cũng là lúc giấc mơ trở thành sự thật.

Cuối cùng thì tôi cũng đã đến được nơi mà mình muốn. Tôi quyết định là mình sẽ làm việc ở Mỹ trong vòng khoảng 5 năm, và trong thời gian đó tôi sẽ kiếm đủ tiền để quay trở về sống tại quê nhà Ấn Độ.

Nhưng một câu hỏi luôn dằn vặt tôi mỗi đêm là “Tất cả cuộc sống chỉ có vậy thôi sao?”Nhưng một câu hỏi luôn dằn vặt tôi mỗi đêm là “Tất cả cuộc sống chỉ có vậy thôi sao?

Đọc tiếp >>